Phân tích Người lái đò sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân | Phunulamchutuonglai

Hãy phân tích người lái đò sông nước để hiểu hơn về sức sống của những con người hăng say lao động vùng cao. Tác phẩm “Người lái đò sông” được in trong tập “Sóng ở đây” của Nguyễn Tuân, xuất bản năm 1960. Bối cảnh của tác phẩm là thời điểm cả nước tập trung xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền bắc. . Nguyễn Tuân viết “Người lái đò sông Đà” sau chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958. Có thể nói, cảm hứng sáng tác cho tác phẩm này của Nguyễn Tuân là sức sống của con người và cảnh vật vùng cao.

Phân tích chi tiết người lái đò trên sông

Với sự quan sát và cảm nhận kỹ lưỡng của một nhà văn, Nguyễn Tuân không chỉ phát hiện ra rằng, Tây Bắc có những thắng cảnh thơ mộng mà hùng vĩ, hùng vĩ; Nhưng cũng thấy được tâm hồn đáng quý của con người nơi đây, anh ví von “ Vàng thứ mười thử lửa là vàng thứ mười của hồn người Tây Bắc.

Chính vì vậy mà Nguyễn Tuân viết trong tác phẩm của mình với niềm tự hào, khi thể hiện rõ tất cả vẻ đẹp của thiên nhiên thơ mộng nhưng đầy cam go, cụ thể là sông Đà cùng với đó là ca ngợi tinh thần lao động, lòng hăng say, vẻ đẹp nghệ thuật và bản lĩnh của con người lao động. Bưu kiện Phân tích Người lái đò sông Đà Tập trung thể hiện vẻ đẹp của dòng sông và con người mà Nguyễn Tuân đã gửi gắm qua tác phẩm của mình.

READ  5 Bài soạn Tự tình (bài II) - Hồ Xuân Hương (Ngữ Văn 11) hay nhất | Phunulamchutuonglai

Nguoi-lai-do-song-da

Khi phân tích người lái đò sông Đà, điểm đáng chú ý trong tác phẩm là hình tượng người lái đò được đặt trong mối liên hệ chặt chẽ với dòng sông Đà, nhằm nhấn mạnh và làm nổi bật hình ảnh người lái đò tài hoa. Con sông Đà càng hung bạo, hiểm trở bao nhiêu thì chiến công vượt sông của người lái đò càng trở nên vĩ đại và đáng tự hào hơn bao giờ hết.

  • Đề 1: Vẻ đẹp hùng vĩ nhưng nhiều hiểm nguy của sông Đà

Đối với dòng sông này, câu tóm tắt sau đây của tác giả phần nào tái hiện lại hình ảnh dòng sông: “Đời người hát Đa phà quá hàng ngày chinh chiến với thiên nhiên, thiên nhiên miền tây. Phương bắc đôi mặt, lòng người. Từ kẻ thù số một. ”

Dòng sông khi anh quan sát bề mặt, sẽ chỉ thấy bình lặng, chỉ thấy bồng bềnh giữa núi rừng bao quanh. Nhưng không, sông Đà là con sông hùng vĩ đầy kiêu hãnh, “Đôi khi van xin, rồi lại như khiêu khích, giọng gầm gừ và chế giễu như một con vật có tiếng nói của sự sống”. Vì vậy, sinh kế của người dân khó khăn vô cùng, khó khăn vô hạn.

Nghe hiện thực của dòng sông, chắc hẳn ai cũng nghĩ rằng người xứng đáng phải là một thanh niên mạnh mẽ, dũng cảm, mới có thể chống chọi với dòng sông những tình cảm khó lường. Nhưng một điều bất ngờ khác đối với người đọc và đây cũng là tài năng của Nguyễn Tuân, khi người thợ trên sông Đà là một ông già ngoài bảy mươi. Điều này phần nào cho thấy cuộc sống khó khăn của người Tây Bắc, bởi ở cái tuổi ăn học các em như một lão nông, lẽ ra phải an dưỡng tuổi già, không mưu sinh trên sông nước, con sông này đẹp nhưng đầy hiểm nguy. .

  • Luận văn 2: Hình ảnh người lái đò trên sông Đà

Qua ngòi bút miêu tả của Nguyễn Tuân, người lái đò là một người lao động dày dặn kinh nghiệm. Nhưng chưa hết, ông lão còn vô cùng dũng cảm, mưu trí, nhanh nhẹn và quyết đoán. Đây là những phẩm chất mà một người chỉ có được khi đã “chinh chiến” nhiều trên sông nước.

Để minh chứng cho hình tượng người lái đò với những phẩm chất đó, phân tích người lái đò sông Đà có thể thấy, trong tác phẩm, tác giả đã đưa nhân vật vào cuộc chiến cam go trên sông nước. Một trận chiến mà Ferman thể hiện rõ bản lĩnh của mình và sông dần lộ rõ ​​bộ mặt, tâm trạng của kẻ thù số một mà tác giả đã nói trước đó.

“Những hòn đá ở đây ngàn năm mai phục dưới sông, hình như mỗi lần có thuyền ra vào nơi vắng vẻ nhưng ồn ào này” . Dường như nguy hiểm luôn rình rập, đá bị sông lấp hết ”. phân công” , rằng mỗi khi thuyền xuất hiện, một hòn đá sẽ ngay lập tức rơi xuống thuyền. Con sông luôn có một thế trận, một con thuyền khi rơi vào thế trận sẽ không còn đường rút lui, vì vậy chỉ có một con đường duy nhất là chiến đấu.

Nhưng người lái đò ấy đã trăm ngả xuôi ngược sông Đà và là người thích gặp khó. Những miêu tả chân thực của Nguyễn Tuân về người lái đò là bằng chứng cho kinh nghiệm sống nhiều năm của ông lão. Tay vẫy như cái cọc, hai chân dang rộng như mái chèo cừ khôi, giọng nói tuôn ra như thác đổ từ sông, mắt lác nhìn đồng hồ xa xăm … “ Và đặc biệt, trên ngực ông có nhiều “củ nâu” – đây là những hàng quán của những “cuộc chiến”, vật lộn với sông Đà mà Nguyễn Tuân đã so sánh với chúng. “Huân chương lao động cao” “.

Người quản đốc cũng là người thích thử thách nên những thác ghềnh hiểm trở của sông Đà không những không làm khó anh mà còn khiến anh hài lòng. Với anh, đón thuyền trên sông không thác, không thử thách sẽ “dễ ngủ”.

Người lái đò tuy đã già nhưng có tâm hồn trẻ trung, khỏe khoắn. Kiếm sống đã khó, nhưng vượt qua những tâm trạng bấp bênh của cuộc sông đã trở thành niềm đam mê của anh. Ông đã thuộc lòng những cách “điều binh”, những đường đi nước bước của con sông. Vì vậy, ông như một vị tướng tài ba luôn biết sử dụng chiến lược “biết địch, biết ta, ta biết ta, trăm trận trăm thắng”. Anh cũng là một nghệ sĩ đã chèo lái con thuyền mưu sinh với cảm hứng sống mãnh liệt. Chính vì vậy anh yêu dòng sông Đà, con sông có lúc hung bạo nhưng là nguồn sống.

Bối cảnh đất nước bước vào thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa là nguồn cảm hứng để Nguyễn Tuân xây dựng hình tượng người lính lái xe với hai vai trò lớn lao: người chiến sĩ dũng cảm và người nghệ sĩ tài hoa viết nên người anh hùng.

Với tác phẩm “Người đưa đò sang sông” anh đã thể hiện rõ ràng một quan điểm nghệ thuật mới, khi anh cho rằng, không chỉ nghệ sĩ làm nghệ thuật, mà người làm nghề cũng chính là nghệ sĩ trong chính nghề nghiệp của mình. Nghệ thuật đó là nghệ thuật của công việc.

Chấm dứt

Phân tích Người lái đò sông Đà Có thể thấy, Nguyễn Tuân thông qua hình tượng sông Đà và người lái đò để thể hiện tình yêu tha thiết với thiên nhiên đất nước và những con người hăng say lao động. Đồng thời, hình ảnh dòng sông và người lái đò luôn bổ sung cho nhau, làm nổi bật “tâm trạng” của nhau. Sông càng đẹp, càng nhiều thác ghềnh hiểm trở thì người lái đò càng có vẻ tài hoa, dũng cảm và “nghệ sĩ”.

Đồng thời, bài văn “Người lái sông” cũng là tác phẩm tiêu biểu nhất thể hiện phong cách nghệ thuật tài hoa của người nghệ sĩ “đánh chữ” đầy nghị lực Nguyễn Tuân. Việc Nguyễn Tuân tả cảnh nhưng với đó là tinh thần lao động hăng say của người lái đò không chỉ làm nổi bật thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, thơ mộng mà qua đó ca ngợi con người và bày tỏ niềm phấn khởi trước những đổi thay tốt đẹp của đất nước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud