Phân tích Tràng giang của nhà thơ Huy Cận chi tiết, dễ hiểu | Phunulamchutuonglai

Đó là hình ảnh làng quê được vẽ nên bởi một tâm hồn yêu quê hương đất nước. Nhiều người khi phân tích Tràng Giang đã ấn tượng về sự vô tận của không gian và thời gian của bài hát. Để hiểu rõ hơn những tình cảm ẩn chứa trong những bức vẽ, chúng ta hãy cùng nhau phân tích chi tiết bài hát của Tràng Giang qua bài viết dưới đây.

Khai mạc

Nhà thơ Thôi Hu Cận tên thật là Cù Huy Cận, ông là một tên tuổi lớn trong phong trào thơ mới 1930 – 1945. Phong cách thơ của ông được chia thành hai thời kỳ riêng biệt. Trước Cách mạng tháng Tám, những tác phẩm thơ của ông đều mang nỗi buồn của kiếp người. Sau Cách mạng Tháng Tám, hồn thơ của ông dường như biến đổi, trở nên lạc quan hơn.

Một trong những tác phẩm tiêu biểu của Huy Cận cho Cách mạng tháng Tám đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên và con người u uất là “Tràng giang”. Bài hát được trích từ tác phẩm “Lửa thánh”, do Hồi Kan sáng tác khi đứng trên bờ nam sông Hồng, nhìn cảnh vật mênh mông sóng nước. Ca khúc này mang một nỗi niềm hoài cổ, vừa tả cảnh thiên nhiên, vừa thể hiện nhiều nỗi niềm.

Trang Giang phân tích
Tràng giang là hình ảnh thiên nhiên rộng lớn, hùng vỹ với lòng khát khao quê hương.

Thân bài phân tích Tràng Giang

Giới thiệu bởi ” Bơi trời nhớ sông dài ” Khái quát một chút chủ đề của bài hát. Đây là cảm giác cô đơn, nhỏ bé khi đứng giữa đất trời bao la. Đây là “cảnh góa bụa” của chủ đề trữ tình càng làm cho cảnh vật thêm u uất, lạc lõng.

Sóng reo tin buồn

Con thuyền xuôi theo dòng nước song song,

Thuyền này về bến không về, buồn trăm phương.

Củi cành khô nằm vài dòng

Mở đầu bài hát, Hoy Kan đã khôn ngoan triệu hồi một không gian vô tận. Thông qua trang web này, chúng tôi hiểu “Tràng Giang” là gì. Hoy Kan kết nối ở đây tổng cộng hai âm “ang” ngắt quãng, gọi vào lòng người đọc một dòng sông không chỉ dài mà còn rộng lớn và đầy ranh giới.

Hai từ láy “điệp điệp” và “song hành” ở hai câu đầu mang đậm sắc thái tang ti. Không chỉ vậy, nó còn đầy sức gợi, giúp ta liên tưởng đến những con sóng cứ chuyển động lan tỏa, chồng chất lên nhau để dòng nước chảy không ngừng. Một “con thuyền trên nóc” với con nước “song hành” hiện ra trên dòng sông quặn thắt. Ở đây, Huy Cận đã sử dụng bút pháp lấy động tác trái phải. Dòng sông tự chuyển động, nhưng ta vẫn cảm thấy âm u, lặng ngắt như tờ.

Trong bài hát này, Huy Cận đã sử dụng hình ảnh “thuyền” và “nước” để đối sánh với nhau. Con thuyền tách đôi, trôi trên mặt nước mà khiến “dòng nước” như bị chia cắt, không biết phải đi về hướng nào. Khoảng cách được thể hiện rõ nét “thuyền về nước”, dường như thuyền và nước luôn đối lập nhau, không thể nào cùng tiến được. Đây là cuộc chia ly đã khơi dậy trong lòng người đàn ông nỗi “trăm mối sầu”.

phan-tich-bai-tho-trang-giang.jpgCảnh sắc thiên nhiên u sầu, tĩnh mịch.

Câu cuối cùng của câu một là lời xác nhận rõ ràng nhất về kiếp người nhỏ bé, mất mát. “Củi cành khô nằm mấy dòng”. Ở đây, Huy Cận đã dùng phép đảo ngữ để thể hiện sự cô đơn, mất mát của mình trước vũ trụ bao la. “Củi một cành” không phải là cây, ở đây chỉ là cành khô gọi sự sống mềm yếu, kiệt quệ. Sinh lực héo mòn cũng mang theo nỗi buồn trôi lững lờ, “lạc trôi” trên dòng nước bay, không biết đi đâu, về đâu.

Trong toàn bộ khổ thơ, người ta chỉ thấy sự rời rạc, bạo lực và do dự. Không có lời hứa kết hợp nào ngoại trừ “nước song song”, “sầu trăm phương”… Đây là nơi mà ngôi nhà đã sử dụng hình ảnh của nỗi sầu. Có cảm giác lạc lõng giữa dòng đời bất tận, chẳng biết đi đâu về đâu.

Cảm giác tủi thân, tủi hờn ấy không những không được chịu đựng mà còn bộc lộ rõ ​​hơn qua những hình ảnh cô đơn trong khổ thơ hai:

Bài hát nhỏ từ gió này cô đơn

Còn đâu tiếng làng xa chợ chiều?

Mặt trời lặn, bầu trời thăm thẳm

Sông dài, trời rộng, bến vắng

Chỉ với một câu thơ, Hoy Kan đã khéo léo lồng vào hai từ “diễm phúc” và “trần trụi” để vẽ nên một bức tranh tĩnh lặng như một trang giấy. Giữa khung cảnh “Cồn cát nhỏ”, người ta chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào, chỉ có gió buồn. Đó là một khung cảnh lạnh lẽo, ớn lạnh. Trước cảnh con người trở nên nhỏ bé vì thế cũng phải trở nên tốt đẹp hơn. ” Còn đâu tiếng làng xa chợ chiều ”. Khung cảnh yên tĩnh đến mức anh có thể nghe thấy đâu đó những âm thanh xa xăm, không chút phô trương. “Về đâu” như một câu hỏi, một nỗi nhớ nhung da diết của nhân vật trữ tình. Dường như đứng trước khung cảnh tĩnh lặng ấy, người ta mong đợi, rằng một âm thanh nào đó nên biết rằng, nơi đây vẫn tồn tại sự sống.

Vẻ sầu muộn của cảnh không chỉ được cảm nhận ở nơi vắng lặng ấy mà trong con mắt của nhân vật trữ tình cũng được thể hiện rõ nét. Ở đây, Huy Cận đã sử dụng hình ảnh mặt trời và bầu trời. Theo quy luật của tự nhiên, mặt trời và bầu trời phải được kết nối với nhau. Nhưng ở đây là “mặt trời” “mặt trời mọc”. Dường như điều này thể hiện sự đối lập, không có điểm chung. Đôi mắt của nhà thơ không dừng lại ở trời và mặt trời, mà xuyên qua cả vũ trụ. Từ không gian và thời gian, tất cả đều ngưng tụ trong mắt. Thiên nhiên lúc thì bao la với “sông dài, trời rộng”, còn những gì thuộc về con người lại trở nên nhỏ bé “quạnh hiu”.

Dù cố gắng quan sát để thấy cuộc sống giữa khung cảnh nhưng càng nhìn càng không thấy gì. Để rồi nhà thơ lại nhìn dòng sông, trước những gì thân thuộc nhất, làm sao sưởi ấm trái tim cô đơn lạnh lẽo.

Bất cứ nơi nào bạn đi, hãy xếp thành hàng,

Khổng lồ mà không có thuyền đi qua

Không có một chút thân mật nào,

Lặng lẽ bãi xanh gặp bãi vàng

Tác giả cố gắng tìm kiếm những thứ quen thuộc sưởi ấm tâm hồn. Nhưng không gì có thể sưởi ấm tâm hồn ngày càng lạnh giá của tác giả. Hình ảnh “bay bổng” khiến người ta liên tưởng đến những điều bấp bênh, trôi nổi. Giống như một kiếp người, chẳng biết đi đâu, về đâu, cứ bâng khuâng giữa dòng đời. Trong đó không ít cây bèo mà là “hàng sau” khiến lòng người vẫn đau đáu, cô đơn.

phan-tich-bai-tho-trang-giang-chi-tiet.jpgEm trôi về đâu, hết hàng này đến hàng khác thể hiện sự vô định giữa không gian bao la?

Cùng với hàng vịt lộn xộn là “bãi xanh gần bãi vàng”. Dường như càng quan sát, tác giả càng thấy địa điểm được mở ra rộng lớn hơn, bao la hơn. Dường như ở đây con người và thiên nhiên không có sự kết nối và hòa hợp.

Giữa dòng sông vô tận ấy không có lấy một chiếc thuyền. Cái liên quan đến con người dường như bị thiên nhiên nhấn chìm, trở nên vô định. Vì vậy, đứng giữa một không gian là hoài niệm, là nỗi nhớ này, nhưng tác giả cảm thấy lạc lõng chứ không phải “tri kỷ hụt hẫng”.

Những lớp mây cao trải dài trên những ngọn núi bạc

Cánh chim nhỏ trong bóng râm buổi tối

Trái tim của trái tim rực lửa với nước

Hoàng hôn không khói cũng vô gia cư.

Cuối đoạn, Huy Cận vẽ nên một bức tranh thiên nhiên hoàn toàn hùng vĩ, pha chút ấm áp. Những lớp mây “đùn Zilberberg” mang vẻ đẹp cổ điển, trữ tình. Có một khung cảnh được tạo nên bởi ánh nắng cuối ngày chiếu vào những đám mây trông như bàng bạc. Qua từ “gắng sức” chúng ta đã thấy được sự vận động của thiên nhiên. Những lớp mây nối tiếp nhau xuất hiện tạo nên sự hoạt động không ngừng nghỉ.

Hình ảnh “chú chim nhỏ tung cánh” được tác giả miêu tả tài tình. Dường như qua chú chim ấy tác giả muốn giấu kín tâm hồn bé nhỏ của mình. Hãy so sánh mình với một chú chim nhỏ, quá mệt mỏi sau một ngày dài và trong khoảnh khắc cần trở về nhà, trở về nơi có hơi ấm.

Và ở câu cuối, ta thấy được nỗi buồn, nỗi cô đơn của một người tình quê. Đó là nỗi nhớ quê hương da diết. Dù đứng giữa quê hương nhưng lòng thấy lạ, quê hương tuổi thơ đâu có. Quê hương ấy giờ không còn “khói chiều tà”, không còn người thân nhưng vẫn khiến tác giả bùi ngùi, bùi ngùi. Quê hương có cần yêu đến mấy thì nhà thơ mới có thể bình thản trước những đổi thay của muôn vật.

Phần kết

Tràng Giang là sự kết hợp hoàn hảo giữa cổ điển và hiện đại. Điều đó được thể hiện qua cách sử dụng từ ngữ chọn lọc, qua những hình ảnh quen thuộc như mây, sông, cánh chim,… Mỗi hình ảnh gợi cho nhà thơ nhiều cảm xúc, như sống động, cảm nhận được. con người trước sự đổi thay của thời thế mà còn thể hiện được cái tài trên từng câu chữ của Huy Cận.

READ  Chùm thơ vui về tình yêu và cuộc sống "cười đau cả miệng" | Phunulamchutuonglai

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud