Phân tích vội vàng khổ 1 của Xuân Diệu Văn mẫu chính xác | Phunulamchutuonglai

Xuân Diệu, nhà thơ có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học nước nhà giai đoạn 1945. Thơ Xuân Diệu là thơ của tình yêu, tuổi trẻ và mùa xuân và “Vội vàng” là một trong số đó. Hãy cùng phân tích nhanh khổ thơ 1 và cảm nhận thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.

Phân tích chi tiết khổ thơ 1

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ mở đầu cho trào lưu thơ mới, đồng thời xác định cái tôi cá nhân trong thơ ca trung đại. Điều mà không phải nhà thơ thời kỳ này cũng làm được. Rashed được sáng tác vào năm 1938 trong tuyển tập “Thơ”.

Trong vội vàng, đau khổ 1 Mùa xuân thiên nhiên đẹp trong mắt thi nhân.
Vội vàng Stanza 1 – Thiên nhiên mùa xuân đẹp trong mắt thi nhân

Khổ thơ đầu của tiếng ồn ào miêu tả cái tôi yêu đời, yêu cuộc sống một cách nghiêm túc và sâu sắc, phân tích vội vã là khổ thơ 1 để giải thích rõ hơn luận điểm này.

“Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng

Để màu không bị phai

Tôi muốn buộc gió

Để hương không bay ”.

Có thể nói mùa xuân là thời điểm đẹp nhất trong tất cả các mùa, là thời điểm cây cối đâm chồi nảy lộc, là thời điểm đẹp nhất của đất trời. Trong bốn câu thơ đầu của đoạn đầu, Xuân Diệu dường như muốn chiếm quyền điều khiển của Tạo hóa. Anh muốn ngăn nắng, làm cho màu không phai, buộc gió, không lan tỏa hương thơm, v.v. Mọi người. Điều này có lý nhưng cũng chẳng có nghĩa lý gì bởi trên thực tế chúng ta không bao giờ có thể níu kéo được những thứ không thể tồn tại mãi mãi. Chỉ khi đó là một phép màu, chúng tôi mới có thể biến chúng thành sự thật.

Khát vọng trở về với quy luật tự nhiên dường như khẳng định sự khác biệt trong quan niệm của Nguyễn Trãi về thời gian cũng như khát vọng sống sâu sắc của Xuân Diệu. Anh muốn tận hưởng vẻ đẹp của đất trời, nhưng thời gian không cho phép anh. Chính vì vậy anh muốn cản nắng, buộc gió.

Những ước nguyện được thể hiện chân thành, trữ tình qua thể thơ mới. Điều này đã khiến nhà thơ trở thành một trong những người đầu tiên thoát ra khỏi các quy ước của thơ ca trung đại. Nhân vật tôi trong bài thơ chính, cũng giống như tác giả thời hiện đại, không còn là cái “tôi” chung chung mà chỉ là Shawn Dew, người có thể bộc lộ bản thân một cách độc lập, đầy khí chất với giọng nói của mình, trong một phân tích nhanh khổ thơ 1 trong bài. đầu tiên. 4 câu thơ, ta thấy tác giả sử dụng cấu trúc câu lặp lại, nhịp thơ nhanh, dồn dập càng khẳng định khát vọng nắm quyền sáng tạo của tác giả.

Thay vì tả cảnh thần tiên khi muốn gửi gắm nỗi lòng của mình, Xuân Diệu đã lấy vẻ đẹp của trần gian, vẻ đẹp có thể chạm đến dễ dàng:

“Đây là một con ong mật và một tháng mật

Tháng giêng ngon lành như đôi môi kề.

Trong những câu thơ này, Xuân Diệu giải thích lý do tại sao ông muốn làm chủ thiên nhiên. Bởi Xuân Diệu đã nhận ra vẻ đẹp của mùa xuân, của cuộc sống, của thiên nhiên thực sự phong phú dưới con mắt tinh tế của nhà thơ. Mùa xuân muôn hoa, ong bướm bay lượn, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, tràn đầy sức sống. Mùa xuân được Xuân Diệu miêu tả bằng những gì đẹp đẽ nhất, tinh túy nhất. Tạo ra một bức tranh mực đẹp. Và hầu như chỉ có Xuân Diệu mới thấy được vẻ đẹp này: mùa mật của người, màu xanh của cây khi lá rung rinh, tiếng chim hót tình tứ, và chỉ Xuân Diệu mới có. Vừa khẳng định “Tháng giêng ngon như đôi môi kề”.

Vào mùa xuân lá đâm chồi nảy lộc.
Vào mùa xuân lá đâm chồi nảy lộc.

Qua việc phân tích vội khổ thơ 1, có thể nhận ra rằng Xuân Diệu đã so sánh mùa xuân và tháng giêng với đôi môi của người thiếu nữ vừa đẹp vừa quyến rũ. Qua cách dùng từ “ngon” ta thấy chỉ có Xuân Diệu mới có thể cảm nhận và khao khát vẻ đẹp của thiên nhiên một cách độc đáo như vậy. Anh như một họa sĩ đang chuẩn bị vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và tươi tắn của mùa xuân. Khi xuân về, vạn vật đều có bạn đời, gắn bó ngọt ngào. Mỗi độ xuân về, cánh én chao liệng trên bầu trời, gửi bao yêu thương.

Chúng ta có thể dễ dàng nhận ra, mọi cảnh đẹp thiên nhiên và cuộc sống đều được Xuân Diệu miêu tả với tâm trạng của một người đang yêu. Những tháng ngày vô cùng hạnh phúc của các cặp đôi được thể hiện bằng cụm từ “Trăng mật”. Ngoài ra, hình ảnh đôi chim én còn gợi lên tình yêu đôi lứa mặn nồng, là biểu tượng cho lòng chung thủy của người nam và người nữ. Tiếng chim hót “giao duyên” không chỉ là tiếng hót hay, mà còn là tình cảm nồng nàn, thắm thiết của tình yêu lứa đôi. Khi ở tuổi 20, nhà thơ đã nhìn cuộc đời bằng con mắt hoàn toàn khác, con mắt của tuổi trẻ, tình yêu và khát vọng.

Con người được Xuân Diệu lấy làm chuẩn mực của cái đẹp, để những nét vẽ của ông in sâu vào tâm trí người xem. Sự chân chất của thiên nhiên trong tầm tay, giản dị, mộc mạc và gần gũi vô cùng. Bài thơ là lời ngợi ca mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ của tác giả. Vẻ đẹp của mùa xuân được miêu tả rất chi tiết, chân thực và trực tiếp sinh động qua các phép liệt kê.

Mùa xuân chim đua nhau tìm bạn tình
Mùa xuân chim đua nhau tìm bạn tình

Mùa xuân trong mắt Xuân Diệu giống như một bữa tiệc lành và ngon. Mỗi người là khách đều có quyền thưởng thức mọi vẻ đẹp. Anh đã khiến người đọc tự mình cảm nhận được cú nhảy bằng các giác quan của mình. Bằng con mắt tinh tế, một mùa xuân tươi trẻ, khỏe khoắn và tràn đầy sức sống được tái hiện, làm say lòng biết bao người xem. Chính vì bức tranh đẹp này mà Xuân Diệu luôn muốn giữ cho mình cái “ngon” của mùa xuân và tình yêu khi nó đang ở thời kỳ nở rộ nhất. Tuy nhiên, khi đang đắm chìm trong thế giới tươi đẹp của thiên nhiên, Xuân Diệu chợt tỉnh giấc và thốt lên:

“Tôi rất vui. Nhưng vội vàng một nửa

Tôi nóng lòng chờ nắng hè để xuân về ”.

Vừa “vui” vừa “vội” nhưng mỗi cảm xúc chỉ có một nửa. Xuân Diệu bày tỏ nỗi xót xa bằng cách ngắt câu giữa đoạn thơ, tách đoạn thơ thành 2 câu riêng. Nhà thơ hiểu rằng mặc dù vẻ đẹp của thiên nhiên là khôn lường, nhưng chắc chắn rằng cuối cùng nó sẽ mất đi theo thời gian. Thời gian không bao giờ chờ đợi ai, không bao giờ thỏa mãn những khát khao của lòng người. Đang ở trong thiên đường mùa xuân, Xuân Diệu chợt lo sợ về sự biến mất của nó như chính cuộc đời con người vừa yếu ớt vừa ngắn ngủi. Xuân Diệu muốn chạy đua với thời gian, hòa mình vào thiên nhiên, hòa mình với thiên nhiên. Từ đó, chúng ta thấy được sự trân trọng của anh đối với cuộc sống hiện tại, như một lời nhắc nhở đối với chúng ta, bản chất vô tích sự, tươi đẹp nếu không được gìn giữ sẽ biến mất vĩnh viễn, đừng tìm lại chính mình.

Chấm dứt

qua Phân tích Đọc vội khổ thơ 1, ta cảm thấy Xuân Diệu đã dùng ngòi bút tài hoa của mình để ca ngợi vẻ đẹp của mùa xuân. Thơ Xuân Diệu luôn tràn đầy sức sống, đó là tình yêu thiên nhiên, tình yêu tuổi trẻ của một trong những cựu binh của phong trào thơ mới. Được sống, được ngắm nhìn thiên nhiên là đặc ân lớn nhất mà con người được thiên nhiên ban tặng. Vì vậy chúng ta hãy trân trọng và luôn có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống của chính mình.

READ  Giữa tin đồn sang châu Âu thi đấu, Đặng Văn Lâm bất ngờ nhận yêu cầu đặc biệt từ HLV Cerezo Osaka | Phunulamchutuonglai

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud