Top 20 bài văn tả dòng sông quê hương hay nhất | Phunulamchutuonglai

Ở quê tôi con sông Hồng chảy. Nơi đây đã chôn vùi không biết bao nhiêu kỉ niệm thời thơ ấu của tôi. Ngay cả khi lớn lên, tôi vẫn không thể quên được người bạn mạnh mẽ ấy.

Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông như dải lụa đào vắt ngang qua vùng đồng bằng Bắc Bộ. Nước sông này đỏ như gạch. Hai bên ruộng mía, nương dâu xanh ngắt một màu. Bình thường, dòng sông luôn hiền hòa và lặng lẽ. Chính dòng sông đó đã nuôi sống gia đình tôi. Mẹ tôi là người lái đò trên sông bao năm mới cảm nhận được dòng sông, hiểu nó như một người bạn. Nhà thơ Tế Hân viết:

Quê tôi có dòng sông xanh

Mặt nước trong như gương soi bóng những hàng tre.

Sông Hàn thật đẹp và thơ mộng. Chính vì vậy mà nhà thơ rất yêu thích nó. Sông Hồng có một vẻ đẹp khác. Chúng tôi coi đó là một người bạn sẻ chia. Nhớ những buổi tắm sông, nhìn thấy vị mặn của phù sa mát lạnh, chúng tôi lại càng yêu sông hơn, chỉ muốn vùng vẫy mãi trong làn nước mát.

Sông Hồng đẹp quá! Cùng một ngày, nhưng nó có ba màu khác nhau. Những màu sắc rất thật của tự nhiên mà con người khó có thể tạo ra được. Buổi sáng, nhờ ánh nắng thân thiện dát vàng, dòng sông như khoác lên mình tấm áo choàng lung linh, điểm xuyết ánh bạc trên tấm áo đỏ gạch. Buổi trưa, những tia nắng tranh nhau tắm khiến dòng sông trở nên vàng rực. Buổi chiều, khi mặt trời dần lặn, dòng sông trở lại với những bộ quần áo giản dị thường ngày, là nơi vui chơi của lũ trẻ, những người mẹ vừa nói chuyện vừa giặt quần áo, khung cảnh tấp nập, đông vui. Buổi tối bên sông, anh thường rủ em đi giao đèn kết hoa. Dòng sông lúc này được ánh trăng soi rọi, sáng ngời như tấm áo vàng óng ánh. Chúng tôi chạy đến bờ sông, và ném những chiếc đèn lồng giấy màu xuống. Rất đẹp! Xin chào!

READ  Mâm cúng, văn khấn rằm tháng Giêng ngoài trời đầy đủ, đúng phong tục | Phunulamchutuonglai

Con sông Hồng thơ mộng là vậy nhưng khi mùa lũ về, nó thay đổi hẳn. Tôi còn nhớ rất rõ lần chạy chơi bên sông mà không biết rằng lũ đã ập đến. Tôi đột nhiên cảm thấy dòng sông sôi lên, bọt đỏ như máu, và cơn giận dữ bắt đầu. Em sợ quá chạy lại hỏi mẹ “Mẹ ơi! Sông đóng cửa rồi mẹ ơi! Dễ thương quá, khác mọi ngày!”

Cho đến bây giờ sông vẫn là người bạn thân yêu của tôi

Người mẹ mỉm cười, lắc đầu, nói:

– Không có nó không phải là! Đó là lũ lụt! Khi mùa lũ kết thúc, dòng sông sẽ hiền hòa như xưa.

Tôi hiểu rằng đây là một hiện tượng tự nhiên có ở mỗi con sông lớn. Ngày tháng qua đi, mùa lũ khép lại, dòng sông trở lại vẻ hào hoa xưa kia, phù sa về tưới thấm. Tôi không sợ mỗi khi dòng sông “đổi chiều”, nhưng tôi cảm thấy tự hào, vì đây là kiệt tác của dòng sông quê tôi.

Cho đến bây giờ, dòng sông vẫn là người bạn thân thiết nhất của tôi. Dòng sông nối liền tuổi thơ tôi và cả khi tôi trưởng thành. Mỗi lần về thăm quê, tôi lại cùng lũ trẻ thả lồng đèn giấy xuống sông. Mặt sông lại sáng bóng, như sẽ chào đón tôi trở về quê hương yêu dấu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud