Top 5 Bài văn mẫu phân tích Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi hay nhất | Phunulamchutuonglai

Nguyễn Trãi là một anh hùng nổi tiếng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta. Tài năng xuất chúng của ông không chỉ được khẳng định trên các lĩnh vực chính trị, quân sự, ngoại giao mà còn thể hiện qua sự nghiệp văn học đồ sộ với những đóng góp to lớn cho nền văn học nước nhà. Lý tưởng cao đẹp là tôi có thêm nguồn động viên mạnh mẽ để tôi vượt qua mọi khó khăn rắc rối trên đường đi. Khi được vua tin cậy cũng như lúc ban ân, ông luôn sát cánh cùng ông lo việc nước, dân. Những giông tố cuộc đời không sao dập tắt được ngọn lửa nhiệt huyết trong tâm hồn con người tài hoa, lương thiện ấy.

Bài thơ Cảnh ngày hè được sáng tác trong thời gian Nguyễn Trãi đi nghỉ ở Côn Sơn. Anh tạm rời xa thủ đô bẩn thỉu của ngựa, xe và những nơi nguy hiểm, trở về với thiên nhiên trong lành, thanh bình, trên một miền quê, với những người nông dân, với mây, chim và hoa. Trong những tháng ngày dài đằng đẵng lặng lẽ ấy, đôi khi nhà thơ cảm thấy vui bên khung cảnh mùa hè vui tươi và thầm gửi vào đó những câu hát tả cảnh một chút phấn đấu vì dân giàu, nước mạnh. Bài ca dao phản ánh tâm hồn Nguyễn Trãi chan chứa tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, yêu đồng bào, đất nước.

Bài ca dao mở đầu bằng câu tục ngữ giải thích rõ hoàn cảnh của nhà thơ lúc bấy giờ: “rảnh rỗi thời đi học”. Đáng lẽ câu thơ có bảy chữ là tám âm tiết quen thuộc, nhưng Nguyễn Trãi đã lược bỏ một chữ. Đây cũng là một thông báo táo bạo và mới mẻ lúc bấy giờ, ở nước ta lúc bấy giờ ở nước ta. Nhịp thơ 1/2/3 chậm rãi thể hiện tư thế ung dung tự tại vốn có của tác giả.

Từ “khi ấy” được chia thành một cụm từ thể hiện cảm xúc của tác giả về hoàn cảnh của mình. “Then” là một từ cổ, cổ có nghĩa là lỏng lẻo, không có bất kỳ sự phân tâm. Cuộc đời Nguyễn Trãi đời thường không nhàn nhã. Đây là lúc anh có thể sống nhẹ nhàng, thỏa ước nguyện hòa mình với thiên nhiên mà anh hằng yêu quý.
Không có việc gì quan trọng hay gấp gáp, chỉ cần “làm việc” là giải nhiệt. “Ngày học” là một ngày dài. Đây là tâm lý cảm nhận thời gian của người sống trong trống trải, thấy ngày dường như dài ra. Với một người đàn ông thích suy nghĩ và hành động như Nguyễn Trãi, cảm giác này càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Trong công cuộc xây dựng non sông sau chiến tranh, việc anh buộc phải tắm mát hết ngày này qua ngày khác, thật trớ trêu khi phải đối mặt với công việc bận rộn của đất nước. Do đó anh ta rơi vào trạng thái mê man, nhưng tâm trí anh ta rối bời. Đằng sau câu thơ trên xuất hiện một nụ cười chua chát của Nguyên Troy dành cho hoàn cảnh Iran đó.

READ  10 Bài văn đóng vai Mị Châu kể lại truyện "An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy" (lớp 10) hay nhất | Phunulamchutuonglai

Chỉ có vẻ đẹp hồn nhiên và bất khuất của cảnh vật mới có thể tạm thời xua tan những đám mây sầu muộn ngự trị trong tâm hồn anh. Anh mở lòng mình với thiên nhiên và vui mừng khi nhìn thấy cảnh tượng đó:

“Các đầm lầy của trái đất được đùn ra và lan rộng
Thạch lựu gai sau khi ăn có màu đỏ,
Quả hồng đã bay hết mùi hương “

Chỉ với một vài nét phác thảo, hình ảnh làng quê đã tươi tắn và hài hòa. Cây cối trong sân, cây cối trong ao đang trong tình trạng căng tràn sức sống, đua nhau nở hoa, tỏa hương thơm. Cây thanh mai có tán lá rộng xanh mướt, còn cây lựu thì đầy hoa đỏ thắm và hoa sen hồng thơm. Sự sống trên cây này nằm ngoài cành, lên lá, lên hoa. Cây rợp bóng sân đình, soi bóng tâm hồn nhà thơ.

Ba dòng ca dao nói đến ba loại cây: “Hoa, lựu, sen” nhưng tác giả chỉ nói đến cây? Dường như có một người trong đó, rất kín đáo. Các từ láy ra (trượt ra), vươn vai (trải rộng), phun trào, gửi gắm (én, nức nở) gợi tả sức sống tràn trề chứa đựng trong sự vật, tạo nên những hình ảnh mới lạ, ấn tượng. Câu thơ thứ hai ngắt nhịp 4/3, hai câu thơ tiếp theo chuyển nhịp 3/4 làm tăng thêm cảnh sinh động, náo nhiệt. Có những điểm nào giống nhau giữa cảnh và người? Đời người anh hùng cũng đã hết, nhưng như cây tùng cay, vẫn chảy mạnh trong mình sinh lực. Thức đỏ (đỏ) của hoa lựu có phải là thức đỏ của một tấm lòng son sắt với nhân dân, với đất nước? Phải chăng hương sen thơm ngát là lí tưởng không bao giờ phai nhạt trong cuộc đời phấn đấu của Nguyễn Trãi vì đất nước thái bình, nhân dân hạnh phúc. Rõ ràng ở đây, cảnh và người có nét tương đồng, vừa đẹp vừa hài hòa.

READ  Soạn bài Viếng lăng Bác | Phunulamchutuonglai

Trong bốn câu thơ trên nhà thơ đã nói đến màu, mùi, cây cỏ; Trong hai câu thơ tiếp theo có hương vị, âm thanh, hình ảnh của người và cảnh:

“Chợ cá làng chài,
Long doi giữ ve sầu lầu chủ tịch dương ”

Từ tượng thanh “xôn xao” được đặt trước hình ảnh chợ cá làm nổi bật không khí nhộn nhịp của làng chài. Tiếng trao đổi qua lại ồn ào, tiếng nói cười ồn ào. Tất cả đều hướng đến một cuộc sống cần cù, chân thành. Những âm thanh ồn ào ấy hòa cùng tiếng ve râm ran du dương chợt xuất hiện trong buổi chiều tà, báo hiệu một ngày hè nơi xứ người đã kết thúc. Tiếng ve sầu chiều tối thường gợi ra một nỗi buồn man mác, nhưng đối với người thợ thủ công lúc ấy lại trở thành một thứ âm nhạc bẩn thỉu khiến tâm trạng nhà thơ càng thêm rạo rực.

Cây, hoa và con người tràn đầy sức sống đã đánh thức trong lòng nhà thơ này những cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng và những suy nghĩ chân thành, tâm huyết nhất. Đó là tình yêu cuộc sống, yêu con người và trách nhiệm với nhân dân, với đất nước. Nguyễn Troy luôn tâm niệm lấy dân làm gốc (dân làng, dân mến) nên đối với thiên nhiên xanh tươi, địa danh, lòng lại trỗi dậy một khát vọng mãnh liệt:

“Có lẽ Mỹ sẽ cầm đàn trong một giờ,
Những người giàu có đủ để hỏi đường. “

Sau đó, anh ta muốn có trong tay bộ đồ của nhà vua, chơi trong một giờ, và nuôi ước nguyện lớn nhất của mình là mọi người sẽ có mặt ở khắp mọi nơi. Đằng sau điều ước này là ẩn chứa một lời quở trách nhẹ nhàng nhưng gay gắt từ những kẻ thống trị thối nát bấy giờ, không còn nghĩ đến dân, vì nước. Theo anh, với cảnh đẹp non nước và những con người chất phác, ngoan đạo, lẽ ra cuộc sống này từ lâu đã phải đủ đầy, hạnh phúc.

READ  10 cuốn sách tản văn hay của Trung Quốc thích hợp làm sách gối đầu giường | Phunulamchutuonglai

Thế nên, dù hòa mình với thiên nhiên nhưng Nguyễn Trãi vẫn không khỏi tiếc thương dân nước, ông tìm thấy ở thiên nhiên tươi đẹp ấy nguồn cảm hứng, nguồn động viên, an ủi, động viên với chính mình. Góp phần tạo nên nhân vật Nguyễn Trãi, con người – nghĩa khí – hào hoa như cây tùng, cây bách trước những giông tố của cuộc đời.

Cảnh ngày hè là một sáng tạo độc đáo của Nguyễn Trãi trong thể thơ. Câu bảy chữ cấy sáu chữ, ngược lại rất đúng, dùng từ rất thuận lợi. Để tăng sức biểu đạt của tính từ và động từ, tác giả đặt chúng ở đầu câu. Đây là bài hát miêu tả một ngày hè tràn đầy sức sống. Bài thơ không chỉ tả cảnh đặc trưng của mùa hạ mà còn là “tả cảnh ngụ tình”. Cảnh ở đây thể hiện niềm vui sống, sự phấn khởi, tươi mới, tươi trẻ của tâm hồn thi sĩ và khát vọng hạnh phúc cho mọi người ở khắp mọi nơi của Nguyễn Trãi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud